Skip to main content
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:
Trang chủ Cổ đại Đông Qua xuân đến Chương 2: Mệnh cách đặc biệt phần 2

Chương 2: Mệnh cách đặc biệt phần 2

11:39 sáng – 15/02/2026

Chương 2: mệnh cách đặc biệt 2

 

 

Khi họ tới gần, một người trong số đó cung kính nói:

 

– Bẩm ông! Thầy lang đã đến.

 

Nghe thấy thế nét mặt ông Linh bấy giờ mới giãn ra đôi chút, lễ phép nói với thầy lang:

 

– May quá! Thầy đã đến. Thầy vào xem giúp vợ con xem thị ấy thế nào rồi. Con lo quá thầy ạ.

 

Người đàn ông trung tuổi, làn da hơi nhăn, mái tóc hoa râm, khoé mắt hiện lên vài vết chân chim, ông ta nhanh chóng cởi áo tơi đưa cho người đầy tớ bên cạnh, vừa cởi vừa hỏi ông Linh:

 

– Tình hình thị ta thế nào rồi?

 

Ông Linh trả lời:

 

– Dạ. sinh xong thì thị bị băng huyết. Bà đỡ cũng vừa cho uống cây huyết dụ rồi ạ.

 

Nghe thấy băng huyết, nét mặt thầy lang trở nên nghiêm trọng, không hỏi gì thêm đi thẳng vào trong.

 

Một người đầy tớ gái tiến đến nhận hòm thuốc từ tay gã đầy tớ đi cùng thầy lang, rồi vội vã theo vào trong.

 

Tới đầu giường, ông thầy ngồi xuống ghế cầm tay lên bắt mạch. Nét mặt chăm chú, ông quay sang hỏi bà đỡ.

 

– Thị ấy thế nào rồi?

 

Bà đỡ tỏ vẻ không vui liếc xéo một cái, rồi nói móc:

 

– Bà ấy cầm máu rồi. Đợi ông tới chắc người ta thành người thiên cổ rồi.

 

Thầy lang lắc đầu không nói gì, lục hòm lấy ra giấy và bút, cầm bút ông viết hai đơn thuốc, viết xong ông thổi mấy cái cho mực khô một chút rồi đưa cho người đầy tớ nói:

 

– Đưa cái này cho chủ của anh, bảo ông ấy hốt thuốc theo cái đơn này. Uống ngày hai lần, hết hai thang thì uống huyết dụ thêm một tháng nữa cho khỏi hẳn. Còn cái này là bổ máu, nấu chung với đồ ăn để thị bồi bổ.

 

Đầy tớ gái đưa hai tay đỡ lấy đơn thuốc. Nhẹ cúi đầu nói:

 

– Thưa vâng. Thầy còn gì sai bảo không ạ?

– Không, anh cứ đi đi! Có gì tôi sẽ gọi.

– Vâng, con xin phép ra ngoài ạ.

 

Người đầy tớ vừa đi khuất, gã thầy lang lấy từ trong hòm thuốc ra một cái hộp gỗ nhỏ sơn son. Thấy thầy lang lấy chiếc hộp ra bà đỡ tò mò hỏi:

 

– Cái gì đấy?

 

Thầy lang mỉm cười:

 

– Bà cũng biết cái này mà.

– Cù Túc Xác?³

– Đúng rồi.

 

Nói rồi, ông lấy vật nhọn khoét ra một ít nhỏ bằng đầu tăm, hơ nóng cho nó chảy ra, khi đã chảy rồi đút vào miệng người nằm trên giường rồi nói:

 

– Thị mau uống đi! Cái này sẽ giúp thị bớt đau.

 

Người phụ nữ dáng vẻ mệt mỏi, khẽ mở miệng khó khăn nuốt xuống.

 

Phía ngoài hiên,

 

– Bẩm ông! Thấy lang đưa cho ông tờ giấy này, dặn ông hốt thuốc theo đơn này. Uống ngày hai lần, hết hai thang thuốc thì uống huyết dụ thêm một tháng nữa cho khỏi hẳn. Còn cái này là bổ máu ạ. Thầy dặn, nấu chung với thức ăn để bà bồi bổ thân thể.

 

Mở tờ giấy ra xem, trong ấy là vài hàng chữ nôm ghi một đơn thuốc:

 

Huyết dụ tươi 1 phân, rễ cỏ gừng 8 tiền⁴, 1 phân đài hoa mướp, 1 phân rễ cỏ tranh, sắc theo công thức 3 bát nước đun còn 1 bát.

 

Tờ còn lại là một số vị thuốc hầm chung với thức ăn. Đọc xong ông Linh đưa hai tờ giấy cho người đầy tớ trai bên cạnh,

 

– Anh đem cái này tới tiệm thuốc bắc, cắt thuốc cho tôi!

 

Người đầy tớ chắp tay cúi đầu,

 

– Vâng.

 

Ông quay ra nói với một người khác:

 

– Anh xuống bếp bảo người lấy nhung hươu chưng với nhân sâm chuẩn bị cho bà dùng!

– Vâng.

– Còn cô, – Ông Linh chỉ tay vào một người hầu gái nói: – Cô mau chóng tới nhà cuối làng, đón vú em về đây cho tôi! Đã cho người gọi, đến giờ này còn chưa thấy mặt.

– Vâng thưa ông.

 

Ba người đầy tớ đi rồi, ông Linh lại liếc nhìn cánh cửa đóng im lìm, ánh mắt vừa lo âu lại vừa hạnh phúc. Đã tam tuần, bây giờ ông mới có được mụn con. Vui hơn hết là thị Xuân, người phụ nữ ông yêu nhất đã bình an vô sự.

 

 

Ngày hôm sau,

 

Bầu trời trong xanh, khắp nơi vang tiếng chim ca, cây cối vươn mình trong nắng sớm, mọi thứ như đang sống lại sau cơn giông bão. Dưới sân, những người làm đang bận rộn quét dọn, lau chùi. Công việc tuy vất vả nhưng trên khuôn mặt ai cũng lộ rõ vẻ vui mừng.

 

Khi cả gia đình ông Linh còn đang trong niềm vui mẹ tròn con vuông, thì họ chuẩn bị. đón chào một vị khách không mời mà đến…

 

Đứng trước cửa, nhìn về phía cánh cổng còn đang đóng im lìm. Một người phụ nữ ăn mặc kì quái, bà ta mặc áo ngũ thân đỏ trên đầu chùm một chiếc khăn cũng màu đỏ, thứ màu đỏ rực ấy dường như không phải nhuộm bằng thuốc nhuộm thông thường mà được nhuộm bằng máu tươi. Cổ bà ta đeo chuỗi tràng hạt màu đen, trên mỗi hạt có khắc hình thù kỳ quái. Trên vai là khăn gói quả mướp⁵, bên hông mang một sợi xà tích⁶ với những hình thù kỳ dị. Bà ta đưa ngón tay lên chăm chú bấm độn, miệng lẩm nhẩm gì đó không ai nghe rõ, chốc chốc lại ngước nhìn cánh cửa. Miệng lộ ra một nụ cười bí hiểm,

 

– Mệnh cách Thuần Âm còn là Cô Thần Quả Tú, trời cũng giúp ta.

 

***

 

3 Cù Túc Xác: Mình không tiện nói tên thật của nó, vì đây là một loại thuốc khá nhạy cảm, nên mình xin gọi tránh đi ạ. Trong đông y xưa dùng Cù Túc Xác để giảm đau, điều trị mất ngủ, ho lâu ngày, đau bụng tiêu chảy. Liều dùng được tính theo hàm lượng morphin. Liều tối đa một lần là 0,02g “tính theo morphin”, liều tối đa một ngày là 0,06g “tính theo morphin”

 

Trích nguồn: sách y học cổ truyền.

 

4 Tiền: đơn vị tính của đông y, 10 tiền là 1 lạng.

 

5 Khăn gói quả mướp: hay còn gọi là ruột tượng, hình trụ dài quấn tròn dùng để đựng đồ. Khi đi xa

 

6: Xà tích: Gồm 4 sợi xà tích dài 70 cm và 3 bộ trong đó có 1 bộ ba sợi.

Xà tích là đồ trang sức của phụ nữ Việt thời xưa

Xà tích làm bằng bạc nay làm bằng nhôm hợp kim. Xà tích làm bằng những sợi kim loại nhỏ uốn vào nhau tạo thành sợi dài 70 cm, 4 sợi được gắn vào với nhau bằng một vòng nhỏ.

Xà tích được đeo vòng quanh eo, được gắn thêm bằng chùm hoa bạc. Xà tích làm cho mỗi bước đi của người con gái càng thêm duyên dáng. Các dây xích đập vào nhau như tiếng nhạc nghe rất vui tai.

Trong quan niệm truyền thống, xà tích được gắn thêm hộp kim, hộp kim đựng chín cái kim được xem như vật dụng chủ yếu để trừ tà ma. Có hộp kim trong chùm xà tích, phụ nữ Thái yên tâm không bị làm hại, không bị quấy rầy bản thân và hại con gái. vì lẽ đó mà ý nghĩa của xà tích vượt ngoài giá trị trang điểm bới nó còn gắn với một tín ngưỡng dân gian của cộng đồng Thái.

(Trích bảo tàng Sơn La)

 

You cannot copy content of this page

00:00 / 00:00